Dear các bạn,

Trong cuộc sống có những lúc bạn thấy trống rỗng, hụt hẫng và thất vọng về nhiều thứ. Một cảm giác khá là buồn của những người tuổi 24, 25 mà người ta thường gọi là ‘Quarter-life crisis’ – khủng hoảng 1/4 cuộc đời. Hôm nay Vân cũng thấy buồn như thế. Hơi khó tin phải không, với 1 người lúc nào cũng lạc quan và cười nhiều như Vân.

Trùng hợp là, chiều nay, một bạn học sinh của lớp Giao tiếp CB207 có hỏi Vân là… ‘Em không hiểu 1 người luôn làm chỗ dựa tinh thần cho người khác như chị… khi buồn sẽ làm gì và nói với ai nhỉ?’ 🙂 Một câu hỏi khó. Khi buồn, những người mạnh mẽ sẽ không thể hét toáng lên như mọi người, cũng không thể kêu ca với ai, vì bình thường họ vẫn là nguồn khích lệ của những người xung quanh mà. Tất cả những gì họ có thể làm, là phải thấm và hiểu được vấn đề của mình, đối mặt với cảm xúc tiêu cực ấy và tự vượt qua. 5 năm tự lập ở châu Âu đã dạy cho Vân rằng, không ai có thể giúp được mình ngoài chính mình. Nhưng điều này đôi khi không đúng, vì: những người yếu đuối, hay kêu có khi lại được giúp đỡ, giải quyết vấn đề nhanh hơn người độc lập như Vân.

DSC_0161

Đó chính là conflict. Trong 1 vài khoảnh khắc Vân tự hỏi liệu mình có nên như thế không? Mạnh mẽ để làm gì khi mà những người yếu đuối được giải quyết vấn đề nhanh hơn, tốn ít công sức hơn. That’s unfair.

Nhưng rồi cuối cùng, do cá tính và ‘cái tôi’ khá lớn, ngày mai Vân sẽ lại vui vẻ và tự tay giải quyết các vấn đề. Chính các bạn, những người luôn yêu quý Vân là động lực và lý do lớn khiến mình luôn lạc quan và nhiều năng lượng như mọi người thường thấy. Cám ơn mọi người nhé!

YOLO!
Hôm nay hãy yêu thương nhau hết mình nào hihi.

(ảnh: nằm dài đăm chiêu nghĩ sự đời dưới chân tháp Eifel, Paris)

logo